Năm 2002, Josh Ryan làm tại một hộp đêm ở Los Angeles, anh có những bức hình lần trước nhất chụp cô bạn của anh là người mẫu. Từ đó, công việc nhiếp ảnh trở thành thị hiếu và niềm mê say của anh, và sau 1 thời gian ngắn chụp hình cho các đoàn làm phim người lớn, hay công việc vào biên tập, anh bắt đầu chụp hình cho tạp chí PlayBoy. Anh nhanh chóng phát triển sự nghiệp nhiếp ảnh của mình khi giành được hợp đồng béo bở với Playboy năm 2006, và trở nên nhiếp ảnh gia có đẳng cấp trong nghề.
Tháng 12 vừa rồi, Playboy tuyên bố chấm dứt việc dùng các bức hình khỏa thân và hợp đồng của Ryan với tạp chí này cũng kết thúc. Và đây là lần đầu tiên, anh chia sẻ tất cả những bí mật vào những gì diễn ra đằng sau hậu trường của công việc chụp hình khỏa thân cho tờ tạp chí nổi tiếng nhất nước Mỹ.
Đó có phải là 1 công việc mơ ước cho tất cả các chàng trai? Hay sự thực nó không hấp dẫn như chúng ta từng nghĩ?
Đó là 1 công việc rất tuyệt. Nghĩ lại cũng thật buồn cười vì sao tôi lại nhận được công việc này. Tôi chụp hình cho một người bạn của tôi, và cô ấy đang hẹn hò với chàng trai có công ty vừa bị mua bởi Playboy. Cô ấy nói với tôi: “Này, họ đang kiếm tìm nhiếp ảnh gia mới đó. Tôi khuyên bạn nên ứng tuyển.” Tôi không nghĩ mọi chuyện đơn giản tới vậy. Một tuần sau đó, Playboy gọi cho tôi. Tôi bắt đầu làm việc cho họ vào khoảng cuối năm 2006, đầu năm 2007 và cho tới thời gian vừa rồi.Khi nào anh bắt đầu chụp hình các cô gái nóng bỏng khỏa thân?
Cách đây khoảng 3-4 năm trước. Tôi được thử việc khoảng hai tháng trong 1 mô hình thử nghiệm và sau đó 2 tháng, họ nói: “ok. Chúng tôi muốn cậu bắt đầu chụp với bộ mẫu mới.”Mô hình thử nghiệm anh nói nghĩa là gì? Nó đòi hỏi công việc thực hiện ra sao?Có nghĩa là bất kỳ cô gái nào muốn phát triển thành Playmate (người mẫu ảnh của Playboy) hoặc có tiềm năng trở nên Playmate sẽ phải đến gặp tôi trước và tôi chụp thử trong studio của Playboy. Sau đó hình ảnh này sẽ được gửi trực tiếp cho người kiểm duyệt, anh ta sẽ là người quyết định “được” hay “không được” hay “chụp lại” cô ấy.
Có sự khác biệt nào giữa hình của các cô gái trên tờ tạp chí Playboy và ngoài đời?
Tôi không muốn nói chi tiết về các hạn chế nhưng nó giống như những yêu cầu vào sản xuất. Đôi khi các cô gái đơn thuần duy nhất thế, không quá hấp dẫn. Nhưng trong 1 xu hướng phát triển kinh doanh mới của tờ tạp chí, hay theo xu thế thời trang, tôi được yêu cầu chụp những bức hình khác với những bức hình của người vẫn chụp suốt 30 năm trước đó. Qua bức hình, cô gái phải gợi cảm hơn, quyến rũ hơn, cơ thể đẹp tròn trịa nhưng vẫn phải có chiều cao lý tưởng, mỏng hơn chút và trông giống như 1 người mẫu thời trang.
Nếu như các cô gái muốn tiếp nhân được một lá phiếu từ người kiểm duyệt, anh có thể trợ giúp họ?
Đúng vậy, khi đầu người kiểm duyệt từ chối phần nhiều cô gái. Và họ đều là những cô siêu mẫu khá nổi tiếng, ví dụ như trong chiến dịch Maybeline, tôi đã thuyết phục người tổng duyệt những người anh ấy không nhận ra. Vì anh ấy thực sự chỉ muốn tìm những người như Marilyn Monroe, Anna Nicole Smith. Đó là cách nhìn cái đẹp của anh ta. Trong những năm qua, tôi sắp như phải đánh lừa anh ấy nhiều lần bằng cách chụp những tấm hình để lộ rõ tiềm năng to của người mẫu. Mặc dù anh ấy luôn đánh mức chi phí rất kĩ từng cô gái. Từ các góc khuôn mặt, độ tuổi, các vòng cơ thể, các chi tiết trên cơ thể… Người kiểm duyệt luôn rất tinh tế và sâu sắc.
Playboy thường chọn chủ đề cho các bức hình như thế nào?
Ví dụ như chúng tôi cần chụp 1 bức hình cô gái cưỡi ngựa, chúng tôi phải tìm các loại ngựa không giống vì vậy chúng tôi cần thực hiện những bức hình này về mùa thu ở 1 trang trại nào đó và có nắng vàng. Đó là cách chúng tôi chọn và thực hiện chủ đề. Còn khuôn hình như thế nào dựa vào kinh nghiệm, sự uốn éo của người mẫu. Cũng có những cô gái đã không thể thực hiện một bức hình nào ăn ý, chúng tôi phải gợi ý. Và nhiều lần, kết quả của buổi chụp hình là không lấy được tấm nào.Những cô gái phải chụp hình khỏa thân, đôi lúc họ sẽ nhút nhát, anh làm thế nào để giúp họ vượt qua sự xấu hổ, bối rối đó?
Vì họ là những người mẫu chụp khỏa thân chuyên nghiệp, họ khá thoải mái. Và tôi rất chuyên nghiệp trong việc làm cho mọi người thoải mái trên máy ảnh. Đó là 1 phần giúp tôi thành công trong công việc của mình. Ngoài ra, chúng tôi có một đoàn sản xuất có ít nhất 15 người. Họ nên thay đồ trước 15 người, nhưng thực tế nó không quá khó khăn như mọi người vẫn nghĩ. Vì cả 15 người mỗi người có 1 việc riêng của mình và họ tập trung vào việc của họ thôi.
Nét hấp dẫn của các cô gái trên khuôn hình và ngoài đời có gì thay đổi?
Sự thực là thời gian đầu, chúng tôi phải chụp hình trực tiếp ở các vị trí nhạy cảm như ngực, mông. Và thực sự có khi chúng tôi muốn nhanh chóng nhất thoát khỏi công việc với Pamela Anderson vì những “đồ giả”. Nhưng theo thời gian, chúng tôi muốn chụp ai đó mà không có vòng ngực lớn, chúng tôi vẫn để họ diễn tự nhiên nhất, sau đó sẽ chỉnh sửa, tút tát lại bằng phương pháp kích sáng trên máy tính.
Hiện ở có tất cả bao nhiêu khuôn hình anh đã chụp?
Cơ bản thì có khoảng 1500 – 2500 tấm hình. Photoshop đã được dùng nhiều không?Tôi sửa theo bố cục khuôn hình là chính. Và phần to các bức hình được chỉnh sửa mọi người không thể nhận ra. Ví dụ như làm cho đầu nhỏ hơn, cánh tay thon gọn, chân nhỏ, cho đến những khớp ngón tay cũng phải thon gọn, nhỏ nhắn. Thường là các chỉnh sửa nhỏ vậy thôi còn phần to các hình đã được chụp tại một góc hình ưng ý nhất.
Những hình xăm có bị loại bỏ khi lên hình?Có chứ. Chúng tôi đã phải bỏ hầu hết hình xăm. Đôi khi các cô gái rất đáng yêu và đẹp không cần thiết chỉnh sửa gì nhưng chỉ vì những hình xăm ở mạn sườn hay chữ Trung Quốc ở sau lưng đều phải qua photoshop để loại bỏ.
Khi nhìn những cô gái khỏa thân như vậy, anh có thực sự bị kích thích không?
(Cười) Tôi thì không. Điều tôi cần là chụp được những tấm hình ưng ý. Tôi tự nhận thấy công việc của mình đang làm không phải là cuộc sống thực. Chúng tôi thực sự đang làm nghệ thuật để làm hài lòng con mắt bạn đọc. Vậy thôi.
Hà Anh
(Theo Cosmopolitan)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét